Hôm sau, cuối cùng thì Chu Ân cũng nghĩ đến việc chợp mắt một chút, bởi đêm nay sẽ xảy ra chuyện lớn, không thể lơ là.
Trong cơn mơ màng, Chu Ân nghe thấy có người gọi tên mình.
"Chu Ân, Chu Ân..."
Chu Ân nhìn kỹ xung quanh, chỉ thấy một màu đen kịt bao phủ, xòe tay cũng không nhìn thấy ngón.
Khi đang bối rối, thì...
"Khè khè khè..."
Tiếng cười quái dị vang lên, Chu Ân lập tức cảnh giác, chăm chú quan sát bốn phía.
Ngay lúc đó, trước mặt anh xuất hiện một sinh vật giống như sói nhưng không phải sói. Đuôi của nó giống đuôi báo tuyết, trên đầu còn mọc sừng nai. Nó ngồi trước mặt anh, ánh mắt xảo quyệt lóe sáng, khóe miệng như đang chế giễu.
Chu Ân toàn thân căng thẳng. Sinh vật kỳ lạ xuất hiện bất ngờ trước mặt khiến anh thấy lạnh sống lưng. Nếu nó muốn, có thể khiến anh chết mà không ai hay biết.
Nhưng cả hai bên giữ thế giằng co một hồi lâu mà chẳng ai động đậy.
Chu Ân không dám hành động bừa bãi, còn sinh vật giống sói kia thì lại như đang chọc ghẹo anh, nhìn biểu hiện căng thẳng của anh mà dường như vui vẻ, chẳng vội tấn công, chỉ ngồi yên nhìn anh.
Cuối cùng, không chịu nổi sự im lặng kéo dài, Chu Ân lên tiếng: "Ngươi là ai?"
Sinh vật ấy vẫn không động đậy, tiếp tục nhìn anh với vẻ giễu cợt.
Chu Ân cũng không nói gì thêm, chỉ đứng đó, càng lúc càng bớt căng thẳng.
Thậm chí, anh dần dần bước từng bước đến gần sinh vật kỳ lạ, và khi anh sắp tiếp cận, ánh mắt xảo quyệt của sinh vật ấy trở nên khó hiểu.
Sinh vật này tự hỏi, Chu Ân rốt cuộc đang định làm gì, tại sao lại dám đến gần mình?
Nhưng ngay khi sinh vật ấy còn đang lưỡng lự, Chu Ân nhanh như chớp tung ra một cú đấm, đập mạnh vào mặt nó.
Sinh vật ấy bị đánh bay ra xa. Khi nó lấy lại thăng bằng, nhìn anh đầy bất ngờ.
Không bỏ lỡ cơ hội, Chu Ân bước lên, tung tiếp một cú đấm.
Lúc này, sinh vật kỳ lạ đã hồi phục, vẻ giễu cợt trong mắt nó biến mất, thay vào đó là sự giận dữ.
Sừng trên đầu nó phát ra ánh sáng trắng rực rỡ, toàn thân nó lao vút về phía trước, há miệng đón cú đấm của Chu Ân. Rồi nó nghiêng đầu, ném anh văng ra xa, Chu Ân lăn vài vòng trên đất. Chưa kịp đứng lên, sinh vật kỳ lạ đã nhảy lên người anh, đè một chân lên đầu anh.
Chu Ân muốn gượng dậy thì sinh vật ấy nhấc chân lên, vỗ nhẹ vào đầu anh.
Không đau, nhưng giống như bị tát vào mặt, một sự sỉ nhục.
Chu Ân chưa kịp phản ứng thì đã nghe sinh vật ấy nói đầy giận dữ: "Ngay cả cụ tổ Chu Triệt của ngươi cũng không dám động thủ với ta, mà ngươi, cái tên nhãi ranh này, lại dám ra tay, còn làm ta giật mình..."
Chu Ân bị sinh vật kỳ lạ đè xuống, không có sức phản kháng, nghe nó cứ lải nhải mắng chửi anh và còn chửi cả tổ tiên anh nữa. Chu Ân lúc này mới xác định được đây không phải là quái vật đến gây sự.
Khi nghe thấy nó nhắc đến cụ tổ của mình, Chu Ân không khỏi ngạc nhiên, bởi ngay cả anh cũng không biết cụ tổ mình là ai. Vì nghề pháp sư bó xác của gia đình, người chết là chết, như lời ông nội anh nói, chết rồi thì tùy tiện chôn ở đâu cũng được.
Chu Ân bị đè dưới chân, ngạc nhiên hỏi: "Ngài là ai?"
"Ngươi là ai?" Sinh vật ấy lại vỗ vào đầu anh, "Phải hỏi là ngài là ai, dùng 'ngài'!"
Sinh vật đó không ngừng chỉnh sửa câu từ của Chu Ân.
Chu Ân không chịu nổi nữa, nhưng vẫn làm theo lời sinh vật ấy: "Ngài là ai?"
Lúc này, sinh vật giống sói mới chịu nhấc chân ra khỏi người Chu Ân, bối rối đáp: "Ta chưa giới thiệu sao?"
Nó ngẩng cao đầu, không cần nhìn Chu Ân, đầy kiêu ngạo.
"Ta là Lang Đồ, hộ vệ của dòng pháp sư bó xác nhà ngươi."
"Thần hộ mệnh của nghề khiêng xác sao?"
Chu Ân nghe lời của Lang Đồ, lòng đầy hiếu kỳ.
Nghề khiêng xác mà cũng có thần hộ mệnh sao?
Không phải nói rằng nghề khiêng xác là nghề không dính đến phúc lộc, họa nạn, không có ai ganh ghét hãm hại, vậy tại sao lại cần đến thần hộ mệnh?
Hộ mệnh cái gì?
Khi Chu Ân đang nghi hoặc thì Lang Đồ đã nhìn thấu suy nghĩ của cậu, đầy ẩn ý giải thích:
"Phúc lộc tránh xa, thần quỷ né tránh, nhưng vẫn không đề phòng được lòng người."
"Điều ác nhất trên đời không phải là ác quỷ, mà là kẻ ác."
"Đến giờ ngươi vẫn không biết cha mẹ mình chết như thế nào sao? Ông nội ngươi không nói, là có lý do, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, họ không chết vì bệnh, mà là vì người."
Chu Ân nghe vậy cũng không mấy ngạc nhiên, bởi từ lâu cậu đã đoán ra điều đó. Từ khi ông nội nói rằng họ không bị thiên tai nhân họa ảnh hưởng, Chu Ân đã biết cha mình không thể nào chết vì bệnh được.
Nhưng ông nội chưa từng nói về cha mẹ của Chu Ân.
Chu Ân cũng không chủ động hỏi, dù gì cậu cũng biết ông nội rất đau buồn về sự ra đi của cha mẹ mình.
Giờ đây, khi được Lang Đồ xác nhận, Chu Ân cũng không cảm thấy quá buồn, nhưng trong lòng vẫn có cảm xúc nhất định, dù ít dù nhiều.
Lang Đồ nhìn thấy biểu hiện của Chu Ân, khúc khích cười, tỏ ra hài lòng.
Như vậy mới đúng, nghề khiêng xác thì không nên có quá nhiều tình cảm, như thế sẽ không tốt cho tương lai.
"Sự tồn tại của thần hộ mệnh chúng ta là để giúp các ngươi sớm trưởng thành, không phải chết trước khi kịp mạnh mẽ."
Chu Ân nghe được ý gì đó trong lời Lang Đồ, rằng sự hiện diện của Lang Đồ là để giúp mình mạnh mẽ hơn. Điều đó có nghĩa là Lang Đồ đến đây để giúp mình.
Chu Ân hỏi: "Ngươi sẽ giúp ta như thế nào?"
Lang Đồ đột ngột bay lên, thong thả lượn quanh đầu Chu Ân.
"Ngươi tưởng thân thể ngươi thay đổi nhiều như vậy chỉ là nhờ Tiền Ngũ Đế và lá cây của cây tử thi sao?"
"Chúng chẳng có tác dụng gì, nếu không có sự giúp đỡ của ta thì dù có tốt đến đâu cũng chỉ là vật vô tri. Đặc biệt là Tiền Ngũ Đế, nó đã vô dụng rồi. Thật không thể ngờ, Tiền Ngũ Đế hơn 200 năm mà lại bị phá hủy như vậy, lại còn trên một cái cây tử thi. Nghĩ lại cũng buồn cười thật."
Lang Đồ nhìn Chu Ân im lặng, lại thêm một câu như thể vừa nhớ ra điều gì:
"Ta là thần hộ mệnh của nghề khiêng xác, nhưng trong người ngươi còn có một kẻ phiền phức khác. Thật không thể tin được kẻ kiêu ngạo ấy lại chọn ngươi."
Chu Ân nhíu mày. Trong người mình ngoài Lang Đồ ra, còn có một thứ khác sao?
Nhìn thấy vẻ nhíu mày của Chu Ân, Lang Đồ bật cười, nhưng rồi cũng nhắc nhở:
"Kẻ đó đến từ bên nhà mẹ ngươi, là thần hộ mệnh của một người trông mộ, nhưng thực lực không ra sao, mà khó tính. Không giống ta dễ tính, ta thấy ngươi có thể hái lá từ cây tử thi, thì coi như đã chấp nhận ngươi rồi. Còn kẻ đó, muốn được chấp nhận thì trừ khi ngươi có thể một mình phong ấn cây tử thi, hoặc giết chết cây tử thi, nếu không, ngươi đừng mong thấy mặt hắn."
Nghe Lang Đồ nói, xem ra vị kia thực sự là người cao ngạo, nhưng Chu Ân không tin thực lực của vị đó kém, nhìn cách Lang Đồ nói, có vẻ chỉ là khoa trương mà thôi.
Dù sao thì đây là thứ mẹ để lại, nên dù thế nào Chu Ân cũng phải chấp nhận.
Hơn nữa, mẹ mình là người trông mộ?
Người trông mộ là gì?
Có giống như nghề khiêng xác, là một công việc đặc biệt không? Nếu vậy, mẹ cũng không thể nào chết vì bệnh được, chắc chắn còn nhiều bí mật đằng sau.
Dù có gặp cha mẹ hay không, dù có tình cảm với họ hay không, nhưng giờ đây Chu Ân biết rằng anh có nghĩa vụ tìm hiểu về chuyện này.
Lang Đồ nhìn Chu Ân, biết rằng mình đã lỡ lời, tiết lộ rất nhiều điều không nên nói. Trong lòng đột nhiên cảm thấy hối hận.
Dù sao thì người trông mộ và người khiêng xác vốn là kẻ thù truyền kiếp, vì vậy sự tồn tại của cha mẹ Chu Ân là điều không được chấp nhận. Đặc biệt là trong trăm năm qua, người khiêng xác chỉ có duy nhất một dòng truyền thừa, còn người trông mộ thì Lang Đồ không rõ, nhưng có lẽ không tốt lắm, vì thần hộ mệnh của họ đã bỏ đi, đến nay họ còn chẳng biết đang ở đâu.
Nên sau khi hối hận, Lang Đồ vẫn phải nhắc nhở Chu Ân: "Chu Ân, ngươi không được nói thân phận người khiêng xác của mình với bất kỳ ai, bởi vì..."
Chưa kịp nói hết câu, Chu Ân đã ngắt lời:
"Ta biết."
Chu Ân thực sự hiểu rõ, vì đã tận mắt chứng kiến sự hiểm ác của lòng người. Chu Ân giờ vẫn chưa thể hiểu tại sao vị đại lão gia kia lại có thể nhẫn tâm hy sinh hàng trăm người chỉ để xây dựng một hồ nước, điều này khiến Chu Ân nhận ra lòng người có thể xấu xa đến nhường nào.
Còn về cha mẹ, lời ông nội nói đã không còn đúng, nên cái chết của cha mẹ cần phải được xem xét lại. Điều này Chu Ân hiểu rõ trong lòng, không thể tiết lộ ra ngoài.
Chu Ân không còn là một đứa trẻ nữa, cậu biết điều gì là nguy hiểm.
Lang Đồ thấy vậy, bắt đầu thấy mất hứng, buông thõng bay từ trên cao xuống, rồi vỗ nhẹ lên đầu Chu Ân:
"Đây là bí kíp độc môn của nghề khiêng xác, tự ngươi nghiên cứu đi."
Nói xong, Lang Đồ biến mất, để lại Chu Ân một mình.
Chu Ân cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, vô số tri thức tuôn chảy vào, cuối cùng hình thành nên một hệ thống kiến thức riêng thuộc về Chu Ân, giống như những pháp môn.
Chu Ân vừa muốn nghiêm túc xem xét kỹ lưỡng, thì ngay lập tức trong tâm trí run lên, tỉnh lại và nhận ra mình đang nằm trên giường, bầu trời bên ngoài đã bắt đầu tối dần.
Anh cầm điện thoại lên xem giờ, đã là buổi tối rồi.
Chu Ân ngủ từ sáng đến tối mà chưa ăn gì cả.
Thế là, một ngày đã trôi qua. Anh cảm thấy chỉ vừa trao đổi với Lang Đồ chưa được bao lâu, có lẽ còn chưa đến một giờ, nhưng bây giờ lại là một ngày trôi qua, thời gian thực sự trôi nhanh, và cả ngày Chu Ân chưa ăn gì.
Hơn nữa, nhìn thời gian, chỉ còn vài tiếng nữa là đến lúc bọn họ đến hồ Chiếm Đất.
Chu Ân suy nghĩ về những điều trong đầu, như phản xạ bản năng, mọi cách sử dụng pháp môn đều hiện ra dễ dàng chỉ cần giơ tay là thực hiện được.
Anh giơ tay, nhìn chiếc cốc đầu giường, theo bản năng, tay anh phát ra ánh sáng nhẹ, rồi chiếc cốc bắt đầu lơ lửng.
Giờ đây, trong đầu Chu Ân, ngoài những điều này, còn có nhiều thứ khác nữa, nhưng anh không còn thời gian để suy ngẫm, bèn nhanh chóng đi xuống nhà trọ và ăn tối.
Sau khi ăn xong, anh quét mã thuê một chiếc xe điện bên lề đường, rồi đi thẳng ra ngoại ô.
Trên đường, Chu Ân có rất nhiều suy nghĩ. Gần đây đã có quá nhiều chuyện xảy ra, anh tạm thời khó mà chấp nhận hết được: từ sự xuất hiện của những vật thể ma quái, sự tồn tại của Lang Đồ, đến cả các pháp môn kỳ lạ của nghề "vác xác" trong đầu anh giờ đây, có thể nói là đã vượt ngoài lẽ thường của khoa học.
Thế giới quan của Chu Ân đã hoàn toàn bị đảo lộn.
Thì ra mọi ma quỷ đều có cấp bậc khác nhau, và cái cây tử thi ấy chỉ được xem là loại yêu quái cấp độ thảm họa sơ khai. Nhưng vì Chu Ân đã lấy đi sinh khí trăm năm của nó, và còn làm cho đồng tiền Ngũ Đế gây ra tổn hại lớn, nên giờ cây tử thi ấy chỉ là yêu quái cấp thấp nhất.
Còn nghề "vác xác" là một dạng thuật sĩ truyền từ đời này qua đời khác. Mỗi đời, người tìm thấy Lang Đồ sẽ truyền công lực của mình cho nó khi qua đời, để Lang Đồ tiếp tục truyền lại cho người kế thừa tiếp theo. Nhưng người kế thừa ấy phải tự mình tìm thấy Lang Đồ.
Giờ đây, Chu Ân đã tìm thấy nó. Vậy là anh trực tiếp nhận được công lực của các đời "vác xác" từ Lang Đồ, giống như trong trò chơi, nhận được một gói nâng cấp lớn.
Nhưng Chu Ân vẫn là người trần mắt thịt. Tuy rằng Lang Đồ đã giúp anh dùng sinh khí trăm năm của cây tử thi và năm đồng tiền Ngũ Đế cải tạo cơ thể, nhưng trước sức mạnh lớn này, anh chỉ có thể từ từ luyện hóa. Nên về sức mạnh, Chu Ân chỉ tương đương với một yêu quái cấp thảm họa.
Giờ đây, sức mạnh của Chu Ân có thể so sánh với cây tử thi, chỉ là anh vẫn chưa quen điều khiển nó.
Lần này, Chu Ân đến hồ Chiếm Địa cũng là để xem thử sức mạnh của con người khi đối diện với thảm họa này ra sao.
Rất nhanh, anh đã đến hồ Chiếm Địa, bên ngoài lúc này đã có người lập chốt chặn, ngăn mọi con đường vào hồ. Bên trong tối nay chắc chắn sẽ không yên ổn.
Chu Ân cũng bị chặn lại bên ngoài bởi một quân nhân vũ trang, người này không nói nhiều, lập tức yêu cầu Chu Ân rời đi.
Anh đành tìm một lối đi không phải đường chính mà leo qua.
Những con đường này vốn khó đi, nên ngay cả quân nhân cũng không muốn canh gác ở đó vì đây là hoang nguyên.
Nhưng Chu Ân đã vào được bên trong.
Vừa đến bờ hồ Chiếm Địa, đã có một nhóm người đứng đó.
Chu Ân biết đây là một tổ chức của nhà nước, có thể nói là một cơ quan quốc gia chuyên để đối phó với yêu ma quỷ quái.
Điều này khiến Chu Ân yên tâm.
Chỉ cần không phải tư nhân, Chu Ân cảm thấy có thể an tâm. Ông nội và những người cùng nghề của ông đều có chứng minh nhân dân, chứng tỏ nhà nước thừa nhận sự tồn tại của họ. Dù không biết thân phận của ông, nhưng bao năm qua, nếu nhà nước muốn tìm một người thì chắc chắn sẽ tìm được, chỉ có thể giải thích là nhà nước chấp nhận thân phận của ông và còn giúp che giấu.
Khi Chu Ân tiến gần, nhóm người bên bờ hồ đều cảm nhận được người thanh niên này, họ quay lại nhìn anh.
Lúc này, một đội trưởng bước ra, cười tươi.
Bởi vì vừa rồi, anh ta còn băn khoăn không biết Chu Ân có đến hay không. Nếu anh không đến, sẽ mất cơ hội bổ sung thêm máu mới cho tổ chức, huống chi người này lại là thiên tài.
Đi theo sau đội trưởng là một người đàn ông trung niên hói đầu, hơi mập, bụng phệ, trên gương mặt luôn có nụ cười.
Người đàn ông hói này thấy Chu Ân đến, cảm nhận được khí thế mạnh mẽ trên người anh.
Rất mạnh.
Chu Ân cũng cảm nhận được từ ông ta một áp lực mạnh hơn cả cây tử thi.
Người đàn ông hói cười, nói với đội trưởng: “Đồng chí Tiểu Hà, sao không giới thiệu vị đồng chí trẻ tuổi này một chút?”
Chu Ân biết ngay đây chắc chắn là lãnh đạo, một vị lãnh đạo trong tổ chức này do nhà nước thành lập, vừa mở lời đã khiến Chu Ân thấy bồi hồi, chuẩn mực phong thái của lãnh đạo lâu năm.
Chu Ân không biết là do lòng yêu nước dâng trào hay do cảm giác xúc động khi gặp vị lãnh đạo này, anh đứng thẳng người.
“Chào lãnh đạo.”