Trong trí tưởng tượng của Trần Bảo Hương, mối quan hệ giữa nàng và Bùi Như Hành lẽ ra sẽ là một màn kịch tình chàng ý thiếp, cùng nhau dạo chơi dưới ánh trăng giữa hoa viên. Dù không thể lập tức thành thân, thì ít nhất, nhờ vào mối thâm tình “bạn ăn chung mâm,” tình cảm cũng sẽ dần ấm lên, tiến triển theo lẽ tự nhiên.
Ai ngờ giữa đêm tối không thấy rõ ngón tay, nàng lại dẫn một thích khách vào viện của Bùi Như Hành, vừa đi vừa còn vẫy tay ra hiệu: “Lối này.”
- Đại tiên à!
Trong lòng nàng thầm kêu rên: Đây chẳng phải là phản bội bên ngoài sao?
Trương Tri Tự nghe vậy mà ngạc nhiên: Sao ngươi lại xem Bùi gia là "bên trong"? Cả đoạn đường từ nhà lao đến giờ, chẳng lẽ ta với ngươi mới là một phe sao?
Nghe nói thì có vẻ hợp lý, nhưng...
- Không thân không thích, sao ta nhất định phải giúp tên thích khách này?
- Nhất định phải giúp, nếu không lời nói dối của ngươi trước đây sẽ sớm lộ ra.
Cửu Tuyền là người quan trọng nhất bên cạnh Trương Tri Tự, trước đó nàng còn khoe khoang với Trương Khê Lai và Tạ Lan Đình rằng mình quen biết Cửu Tuyền, mấy người đó chưa gặp thì thôi, nhưng gặp rồi mà hỏi câu nào, thì không phải sẽ lộ hết sao?
- Nhưng mà này, đại tiên ngài làm sao mà chỉ cần nhìn dáng hình đã biết đó là Cửu Tuyền trong truyền thuyết?
Trương Tri Tự im lặng một thoáng, rồi học theo cái vẻ mặt không biết xấu hổ của nàng mà lý lẽ chắc nịch: Ta là đại tiên, đại tiên tất nhiên là thông tỏ mọi sự, biết hết mọi điều.
Người bình thường lẽ ra sẽ sớm nghi ngờ hắn rồi, dù không nghi ngờ thì ít nhất cũng sẽ có đôi chút cảnh giác.
Nhưng Trần Bảo Hương thì không, không chỉ không nghi ngờ mà còn tròn mắt sùng bái, hai tay chắp lại ngưỡng mộ: Đại tiên thật lợi hại, có đại tiên giúp đỡ, nhất định ta sẽ phát đạt!
Trương Tri Tự thấy có hơi ngốc nghếch, nhưng nghĩ lại, nếu nàng là người thông minh thì chắc hắn đã xong đời từ lâu rồi.
Vẫn là nàng tốt hơn.
Bên phía Cửu Tuyền đã lẻn vào tiểu viện thành công, chưa bao lâu đã vang lên tiếng nô bộc kêu to: “Người đâu! Mau đến đây!”
Trương Tri Tự đang lắng nghe động tĩnh từ góc tường thì thấy Trần Bảo Hương đứng dậy.
“Ngươi làm gì vậy?” Hắn không hiểu.
“Đại tiên, ngài không biết rồi.” Nàng nói, “Đàn ông, đặc biệt là những người được nuông chiều trong gia đình quyền quý, rất hiếm khi gặp nguy hiểm, một khi gặp rồi thì sẽ khắc cốt ghi tâm.”
Vậy nên, chỉ cần nàng có mặt ở đó lúc này, hắn sẽ nhớ đến nàng mãi, bốn phép cộng lại, chẳng phải là yêu nàng sao?
Nghĩ đến đây, nàng liền không thể bỏ qua cơ hội, bèn cúi người lẻn qua cổng nhỏ vào trong viện.
Cửu Tuyền đã khống chế được Bùi Như Hành, một nhóm gia nhân và nha hoàn bên cạnh hoảng sợ hò hét, trước mặt là một người quản sự, trông như là người bên cạnh Trình Hoài Lập, lạnh mặt nhìn Cửu Tuyền: “Ngươi dù có thế nào cũng không thoát được đâu, chi bằng giữ lại cái xác toàn thây.”
“Giữ lại cái xác toàn thây thì có ích gì?” Cửu Tuyền trầm giọng, giọng đầy sát khí: “Ta muốn thì phải có người chôn cùng.”
Nói rồi, hắn siết chặt lưỡi đao trong tay, Bùi Như Hành hô hấp cũng ngưng trệ theo.
“Đừng, đừng giết con ta.” Bùi phu nhân chen qua đám đông lao đến, khóc lóc, “Ngươi muốn gì ta cũng cho, xin đừng làm hại đến tính mạng của con ta!”
“Phu nhân...”
“Câm miệng.” Bà quay sang quát nạt, “Đây là nhà ta, để các ngươi muốn làm gì thì làm, còn muốn lấy mạng con ta để lập công, các ngươi đừng hòng!”
Rồi bà lại khóc lóc khẩn cầu với Cửu Tuyền: “Ta có thể bảo vệ ngươi, cũng có thể đưa ngươi đi, chỉ mong ngươi để con ta một mạng, xin ngươi!”
Trương Tri Tự ban đầu còn muốn xem kịch, không ngờ trong lòng lại bất giác dâng lên một cảm giác chua xót, sống mũi cay cay, cổ họng nghẹn lại, trong lòng trĩu nặng, vừa đau vừa khó chịu.
Đây là... buồn sao?
Trương Tri Tự ngơ ngác lau khóe mắt của Trần Bảo Hương: Con không phải con của ngươi, ngươi buồn làm gì?
- Cái gì vậy, ta đâu có buồn đâu.
Trần Bảo Hương trông rất bình thản.
Trông nàng không có vẻ gì là buồn cả, nhưng Trương Tri Tự vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, trái tim ngày càng trĩu nặng, như thể bị ai đó bóp chặt và quấn thêm tảng đá lớn.
Cảm giác này hắn chưa từng trải qua, nhất thời có chút lúng túng không biết phải làm sao.
Trần Bảo Hương chỉ chăm chú nhìn theo Cửu Tuyền và Bùi Như Hành đang từ từ rời khỏi.
Nhờ có Bùi phu nhân can thiệp, người của Trình Hoài Lập không ngăn cản nữa, Cửu Tuyền dễ dàng đến được cửa hông của Bùi phủ.
Chỉ là, khi sắp ra đến nơi, trên bức tường trong sân đột nhiên có vài cung thủ xuất hiện, kéo cung giương tên, mũi tên sắc lạnh ánh lên trong khóe mắt Cửu Tuyền.
“Tiểu tặc!” Cửu Tuyền trầm mặt, lập tức đẩy Bùi Như Hành qua một bên, phóng người nhảy lên cây, ẩn mình sau tán lá, rồi phóng ngược lại một mũi tên từ ống tay áo.
Mũi tên rít lên, lao thẳng về phía Bùi Như Hành.
Trần Bảo Hương trợn tròn mắt.
Trong khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh như chậm lại, nàng thấy vạt áo trắng của Bùi Như Hành khẽ tung lên, thấy nét kinh ngạc trên khuôn mặt nô bộc đang từ từ giãn rộng, thấy Bùi phu nhân giơ tay bất chấp tất cả.
“Cẩn thận!” Ai đó hét lên.
Trương Tri Tự vốn đang định xem kịch, bỗng dưng cảm thấy như có thứ gì đó trước mắt, cơ thể dường như đã tự động lao tới ôm lấy một thứ gì đó, rồi vai hắn đau nhói.
Cảm giác quen thuộc này...
“Trần cô nương? Trần cô nương!”
“Mau đi gọi Vương thần y!”
Bùi Như Mai nghẹn ngào: “Bảo Hương tỷ tỷ, vì ca ca của ta mà tỷ đến tính mạng cũng không màng sao?”
Trương Tri Tự cuối cùng đã nhận ra.
Hóa ra khi nãy Trần Bảo Hương đã lao tới chắn trước Bùi Như Hành, mũi tên lướt qua bả vai nàng, để lại một vết thương chảy máu đầm đìa.
“Ngươi cứu hắn?” Trương Tri Tự không tin nổi, “Ngươi, người luôn sợ chết, lại dám liều mình cứu hắn?”
“Tại sao? Chỉ vì câu ‘tâm ý đã lâu’ thôi sao?”
Hắn kinh ngạc và bối rối, “Tâm ý là thứ gì mà người ta có thể làm đến mức này? Dù tâm ý xứng đáng, thì Bùi Như Hành cũng không đáng, cả Kinh Thành có bao nhiêu nhà quyền quý giàu có hơn hắn chứ ——”
“Đại tiên.” Trần Bảo Hương yếu ớt gọi.
Trương Tri Tự cảm nhận được nỗi đau của nàng, trái tim cũng mềm đi theo.
Hắn hạ giọng nói: “Thôi được, đổi một góc nhìn khác mà nói, thâm tình như ngươi đây, cõi đời này cũng chẳng có mấy người.”
“Không phải…”
“Ta biết, không phải lỗi của ngươi.”
“Không phải, ta đang muốn nói.” Trần Bảo Hương đau đến đứt quãng, “Không phải ta muốn lao đến cứu hắn, mà là khi nãy bậc thềm có rêu, ta… trượt chân mà ngã lăn tới!”
Trương Tri Tự: “…”
Trương Tri Tự: ???
vốn lòng đầy thương cảm, nhu tình trước đã tan biến chẳng còn, hắn thở dài một hơi, rồi bật cười lạnh: “Thì ra là ta đã đánh giá ngươi quá cao rồi.”
“Nha, ôi trời ơi!” Nàng kêu lên thảm thiết, “Ta sắp chết rồi!”
Chỉ một vết trầy da mà thôi, có gì đáng để chết chóc chứ.
Nhưng quả thực máu tuôn trông vô cùng dữ dội, những giọt huyết bay vọt đến cả má của Bùi Như Hành. Hắn khẽ nheo mắt lại, đưa tay đỡ lấy khuỷu tay nàng: “Trước hết cứ về đã.”
Bọn hộ viện đuổi theo hướng mà Cửu Tuyền bỏ chạy, còn lại chúng nhân liền tụ tập xung quanh Trần Bảo Hương, cẩn trọng hộ tống nàng quay về.
“Đứa trẻ ngoan.” Phu nhân Bùi vừa lau lệ vừa nói với nàng, “Cảm tạ con lắm, ta nhất định sẽ lo liệu chữa lành thương thế cho con , đợi khi thương thế con khỏi hẳn, ta sẽ trọng thưởng.”
Trần Bảo Hương khi nãy còn than thân trách phận mình xui xẻo, nghe đến câu này liền hân hoan tinh thần, vội vàng chối từ: “chuyện nhỏ thôi, phu nhân chớ để tâm.”
Miệng thì nói vậy, lòng lại hân hoan như mở hội, thậm chí bắt đầu nghĩ đến gia sản của nhà họ Bùi, hẳn rằng phần thưởng cứu mạng sẽ không ít.
Trương Tri Tự nhìn thấy đầu nàng mường tượng ra cả núi vàng, núi bạc, không nhịn được mà trừng mắt.